Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt.
Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát.
Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp.
Bác không thoát được ra đâu. Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy.
Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay.
Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại.
Chính trị là một cuộc chiến. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực.
Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết. Và chấp nhận đời không phải trò chơi. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.
Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình. Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không.
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.